in Wonderland

[THTC] Quyển thượng – Chương 6 – Phần 1

Tam niên vãng biến đạp hà sơn (1)

Mã âm trầm trầm thiên sắc mộ

Lữ nhân trịch trục thanh thạch lộ

Tam tái cố vãng, dĩ thệ lưu niên

Yên hoa tại, tiếu ngữ khứ

Thập lý hà bạn, tịnh ảnh lập túc [1]

Liên Kinh, hoàng thành Thương Hoàn quốc, có dòng sông Trường Hà dài mười dặm chảy qua. Hai bên bờ, lầu các san sát, ánh đèn rực rỡ. Trên sông thuyền hoa khắp nơi, tiếng cười không ngớt.

Tiếng ca tiếng đàn khi xa khi gần, phiêu đãng trong đêm. Hai thân ảnh màu đen đứng bên bờ sông, nhìn về phía xa xa.

“Đây là sông Trường Hà mười dặm nổi tiếng thiên hạ sao?”  Phượng Khanh lẩm bẩm, nhìn cảnh tượng xa hoa lãng phí trước mắt, trong đầu không khỏi liên tưởng đến Kim Lăng thành, sông Tần Hoài [2] trong lịch sử Trung Quốc.

Có câu “Thương nữ bất tri vong quốc hận, cách giang do xướng Hậu Đình Hoa.” [3]. Mà Thương Hoàn nay, lại phảng phất hình bóng như người đoản mệnh ở cố đô Kim Lăng thành.

Phượng Khanh cũng không nhiều cảm tưởng suy nghĩ thêm, nghiêng đầu nhìn sang Phượng Lam, hỏi: “Thư Khôi gửi tới nói là thuyền hoa nào?”

“Hồi chủ tử, là thuyền hoa [4] của Khỉ Hồng lâu.” Phượng Lam nhẹ nhàng nói, tay chỉ tinh kỳ [5] đang nhẹ bay của một con thuyền hoa trên sông.

“Nga.” Phượng Khanh suy nghĩ trong chốc lát rồi gật đầu, vung tay, “Đi thôi.”

Thời gian trôi nhanh, thấm thoát đã ba năm trôi qua. Suốt ba năm qua, Phượng Khanh mang theo Phượng Lam đi khắp ranh giới tam quốc. Hai năm trước, dựa theo bố trí của hắn, Thương Hoàn mười ba phủ đều có thế lực của hắn: Đông Ảnh lâu đã thiết lập ám ảnh để thu thập nhân tài, tình báo và ám sát; thiết lập nên thương hào để tích lũy tài phú. Trong hai năm đó, hắn đã đi tới mười ba phủ, chỉ điểm và đôn đốc huấn luyện cho ám ảnh, chỉ đạo việc kinh doanh của thương hào. Một năm còn lại, hắn hầu như là đi tới hai đại quốc: Hồng Thừa và Nghiêm Vũ để lý giải thêm về thực lực của từng nước.

Phượng Khanh phải thừa nhận rằng mạnh nhất hiện nay là Hồng Thừa, là mối đe dọa lớn nhất với Thương Hoàn. Nếu không phải vì hoàng đế tuổi già sức yếu, không thể thực hiện dã tâm thống trị, Thương Hoàn chắc chắn gặp họa ngoại xâm. Mà Nghiêm Vũ, tuy không thể địch lại sự giàu có của Thương Hoàn, thế nhưng chính trị lại vô cùng yên ổn, nhân dân ủng hộ. Hoàng đế dù chỉ là một thiếu niên, thế nhưng theo như những tin tức mà hắn có được thì người này dã tâm cũng không nhỏ. Chỉ là trước mắt, tổng thể thế cục vẫn có thể coi là ổn định. Tam quốc tương hỗ kiềm chế lẫn nhau, vì vậy Nghiêm Vũ cũng không dám có hành động gì.

“Chủ tử, đã tới rồi.” Bị lời nói của Phượng Lam cắt đứt suy nghĩ, Phượng Khanh nhìn lại, thấy một thuyền hoa nhẹ nhàng trôi trên sông, trên thuyền treo chiêu bài của Khỉ Hồng lâu.

***

Thuyền hoa cách âm rất tốt. Bên trong yên tĩnh đến mức nghe được hơi thở.

Đánh giá nhau trong chốc lát, Phượng Khanh, hiện giờ là Tư Thương Khanh, chậm rãi khom người, thản nhiên nói: “Nhi thần Tư Thương Khanh bái kiến phụ hoàng.”

Chưa từng so đo đến việc Tư Thương Khanh không rành quân thần chi lễ [6], Tư Thương Tuyệt Thiên sắc mặt nghiêm túc, nhưng khó nén nổi trong mắt tâm tình kích động. Lại nghe được lời của Tư Thương Khanh, liền vội vàng nói: “Không cần đa lễ, chúng ta là phụ tử.”

Trong lòng khẽ thở dài, cảm giác kỳ diệu này, là huyết mạch tương liên phụ tử thân tình sao? Tư Thương Tuyệt Thiên nhìn thiếu niên cao gầy, khuôn mặt tinh xảo, từ dung mạo thấy được phong thái của Tuệ phi năm xưa. Trong đôi mắt là sự lạnh lùng và thâm trầm. Nhờ vào lệ chí [7] bên dưới mắt trái giúp cho khuôn mặt lạnh lùng trở nên có phần nhu hòa.

Nhất thời, Tư Thương Tuyệt Thiên không biết nói thế nào.

Lúc này đây, vị đế vương lãnh ngạnh cường thế, quả đoán ngoan tuyệt tại triều đình, giờ phút này bất quá cũng chỉ là một vị phụ thân bình thường, là phụ thân và thân tử xa cách hơn chục năm mới gặp lại. Tư Thương Tuyệt Thiên trong lòng cảm thấy vô cùng áy náy, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Hoàng nhi, những năm qua, ngươi sống tốt chứ?”

“Ân.” Tư Thương Khanh khẽ trả lời. Tâm tình kích động trong mắt đối phương, hắn đều nhìn thấy. Đối với Tư Thương Tuyệt Thiên, hắn thế nhưng không có cảm xúc gì nhiều. Dù sao linh hồn hắn vẫn còn ký ức về những chuyện trước đây. Bất quá hắn không bài xích vị đế vương này là phụ thân của hắn.

Là một đế vương, người này có đủ tài trí và lực lượng, nhượng hắn thưởng thức; là một phụ thân, mặc dù người này có cùng tướng mạo với phụ thân kiếp trước Phượng Ngạo Trúc, nhưng tính cách quả quyết bên trong bất đồng. Hắn có thể cảm nhận được nam nhân này đối với hắn có tình cảm sâu đậm, là tình cảm huyết thống thân thiết của gia đình. Điều này khiến hắn có ấn tượng vô cùng tốt.

Tư Thương Tuyệt Thiên có chút sửng sốt, không nghĩ Tư Thương Khanh lãnh đạm như vậy. Tỉ mỉ đánh giá hài tử này, cuối cùng trong lòng có điểm ưu tư. Sợ rằng đúng như Phượng Vô Phi nói, hài tử này vì thiếu sự quan tâm và dạy dỗ của phụ mẫu, nên mới hình thành tích cách lãnh đạm như vậy.

“Hoàng nhi, tên của ngươi là Khanh?” Ti Thương Tuyệt Thiên tìm một câu chuyện để nói, cười cười: “Vậy ta sẽ gọi ngươi Khanh nhi! Chỉ là vì sao sự phụ ngươi lại chọn tên Khanh a.”

Khanh, là “Khanh tương đại phu” [8]. Đế vương tương lai của Thương Hoàn quốc, chọn tên Khanh có vài phần không ổn.

“‘Khanh’ này không phải ‘khanh tương’ ý.” Tuy rằng không hiểu vì sao trọng tâm câu chuyện lại chuyển đến tên mình, Tư Thương Khanh vẫn hữu vấn hữu đáp, “Sư phụ từng nói, từ ‘khanh’ nghĩa đầu tiên là chỉ một người, đặt ở nhi thần, ngụ ý làm chân ngã chi ý.” [9]

Thế nhưng Lục Hoàn luôn trêu cợt, nói sư phụ chỉ giỏi biện minh. Nàng nghĩ sư phụ thuần túy là buột miệng mới gọi hắn là Khanh. Tư Thương Khanh đối với tên mình không có ý kiến. Phượng Khanh cũng tốt, Tư Thương Khanh cũng được, chỉ là xưng hô mà thôi. Mong muốn gửi gắm gì đó vào những gì không thật, hắn không quan tâm.

“Thì ra là thế.” Khuôn mặt nhợt nhạt của Tư Thương Tuyệt Thiên mang theo ý cười, “Phượng Vô Phi quả không hổ danh Bồng Lai tiên nhân.”

Khẽ gật đầu, Phượng Khanh không có ý kiến, im lặng chờ đối phương nói.

Nhìn khuôn mặt đứa trẻ lãnh đạm nhưng không mất phần nghiêm túc, Tư Thương Tuyệt Thiên nhận ra hài tử này chỉ là thiên tính lãnh đạm, chứ không phải là bài xích mình. Tuy ít nói, thế nhưng thái độ vô cùng nghiêm túc chân thành.

Phụ tử hai người, tại trong thuyền hoa, nhẹ giọng nói chuyện với nhau.

Bầu không khí không có điểm khẩn trương. Tư Thương Tuyệt Thiên cũng như bao vị phụ thân bình thường khác, liên tục hỏi Tư Thương Khanh những chuyện từ khi còn nhỏ đến lớn.

Có thể là do ký ức kiếp trước về Phượng Ngạo Trúc, cũng có thể là do yêu thích vị đế vương này, thậm chí có thể nói là do huyết mạch thân tình, Tư Thương Khanh tuy rằng ít nói, nhưng đối với những vấn để mà Tư Thương Tuyệt Thiên hỏi đều là nghiêm túc trả lời.

===========================================================

[1] Chú giải bài thơ:

Vó ngựa âm trầm trong buổi hoàng hôn

Người khách phương xa bồi hồi dạo trên đường đá xanh

Ba lần trở lại cố hương, năm tháng trôi đi không chờ đợi

Khói hoa còn tại, tiếng cười đã ra đi

Mười dặm quanh sông nước, quang cảnh dồi dào yên vui.

[2] Kim Lăng thành, sông Tần Hoài:

* Sông Tần Hoài: Tần Hoài hà chảy qua đất Kim Lăng. Tần Thủy Hoàng khi đi tuần thú đã cho đẽo núi Chung Sơn ngăn bờ sông Hoài (ý muốn triệt mầm mống bá vương ở xứ này) nên gọi là sông Tần Hoài. Tần Hoài là 1 nhánh của sông Trường Giang, dài 110 km, đây là dòng sông chính rộng nhất chảy qua phía Tây Nam của thành phố Nam Kinh, là huyết mạch của thành phố. Vào các triều đại Minh và Thanh, bến sông Tần Hoài nổi tiếng với những thú ăn chơi phong lưu cả trên bờ và cả dưới những con thuyền hoa lung linh rực rỡ về đêm, bến sông này đã quyến rũ biết bao khách vãng lai, mê đắm biết bao vương công quý tộc. Vùng đất quanh Tần Hoài vào thời đó hết sức phồn hoa.

* Kim Lăng thành: trong thời Minh-Thanh phân tranh, Minh mạt Thanh sơ (cuối nhà Minh đầu nhà Thanh), thành Kim Lăng thuộc địa phận Tần Hoài, hễ nhắc đến Tần Hoài, sẽ lập tức nghĩ đến Kim Lăng thành với bát đại mỹ nữ nổi tiếng khắp thiên hạ tài đức vẹn toàn, văn hay chữ tốt, cầm kỳ thi họa đều tuyệt đỉnh. Được nhân xưng “Tần Hoài Bát Diễm” gồm có:

Phong lưu nữ hiệp: Khấu Bạch Môn

Hiệp cốt phương tâm: Cố Mi Sanh

Hiệp can nghĩa đảm: Lý Hương Quân

Trường trai tú Phật: Biện Ngọc Kinh

Diễm diễm phong trần: Đổng Tiểu Uyển

Phong cốt tằng tuấn: Liễu Như Thị

Khuynh quốc danh cơ: Trần Viên Viên

Linh tú đa tài: Mã Tương Lan

(Xem thêm về “Tần Hoài Bát Diễm” tại đây: http://vnsharing.net/forum/showthread.php?p=2324672 )

[3] Thương nữ bất tri vong quốc hận, cách giang do xướng Hậu Đình Hoa : là câu thơ trong bài “Bạc Tần Hoài” của Đỗ Mục.

Đỗ Mục, một thi hào nổi tiếng đời nhà Đường (618-907), nhân một đêm ghé thuyền trên bến Tần Hoài, gần một quán rượu. Đêm đã khuya, hơi sương mù như khói tỏa trên mặt nước. Bãi cát chiếu sáng lồng trong ánh trăng xanh. Bấy giờ trong quán, khách còn đang say sưa ăn uống, bên cạnh những ả buôn son bán phấn hát xướng để mua vui cho khách. Lắng nghe giọng hát réo rắt bên kia sông đưa sang, Đỗ Mục xúc cảnh sinh tình sáng tác bài thơ.

泊秦淮

煙籠寒水月籠沙
夜泊秦淮近酒家
商女不知亡國恨
隔江猶唱後庭花

Hán Việt:

Bạc Tần Hoài

Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa,
Dạ bạc Tần Hoài(1) cận tửu gia.
Thương nữ bất tri vong quốc hận,
Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa (2).

Dịch nghĩa:

Đỗ bến Tần Hoài

Khói lan tỏa trên nước lạnh, ánh trăng lan trên cát
Buổi đêm đậu thuyền tại bến sông Tần Hoài cạnh quán rượu
Cô gái trẻ không biết đến nỗi hận mất nước
Ở bên kia sông còn hát khúc Hậu Đình Hoa

Dịch thơ:

Đỗ bến Tần Hoài

Khói bay, nước lạnh, khói trăng pha,
Thuyền đậu sông Tần cạnh Tửu gia.
Hận nước gái buôn không biết rõ,
Cách sông còn hát “Hậu Đình Hoa”.

(Quốc Ấn dịch)

(1) Tần Hoài: Tên con sông từ tỉnh Giang Tô chảy lên phía Bắc vào sông Trường Giang. (xem thêm chú giải phía trên)

(2) Hậu Đình Hoa: trong “Ngọc thụ Hậu Đình Hoa”, tên khúc hát được sáng tác trong buổi tiệc của Trần hậu chủ Trần Thúc Bảo và Trương quý phi thời Nam Bắc triều.

树后庭花

丽宇芳林对高阁,
新装艳质本倾城。
映户凝娇乍不进,
出帷含态笑相迎。
妖姬脸似花含露,
玉树流光照后庭。
花开花落不长久,
落红满地归寂中!

Hán Việt:

Ngọc thụ Hậu Đình Hoa

Lệ vũ phương lâm đối cao các
Trân trang điểm chất bản khuynh thành,
Ánh hộ ngưng kiều sa bất tiến,
Xuất duy hàm thái tiếu tương nghinh.
Yêu cơ kiểm tự hoa hàm lệ,
Ngọc thụ lưu quang chiếu hậu đình.

Dịch nghĩa:

Cây ngọc ở hậu đình

Nhà ngọc, rừng thơm đối diện với lầu cao,
Mới trang điểm, sắc đẹp vốn khuynh thành.
Cánh cửa lóe lên, dáng kiều ngập ngừng bỗng dừng lại,
Vén rèm bước ra, mặt đọng nét cười đón nhau.
Người cung nữ trẻ mặt tươi như hoa ngậm sương,
(Ấy là) cây ngọc phát sáng, chiếu rực rỡ cả hậu đình.

Dịch thơ:

Cây ngọc ở hậu đình

Bóng rợp hương thơm chốn lâu các,
Nghiêng thành vẻ đẹp với mầu tươi.
Ngoài cửa dịu dàng khoan dạo bước
Trước màn chào đón mỉm môi cười,
Má hồng tựa đóa hoa đầy móc
Cây ngọc sân sau chiếu sáng ngời.

(Phan Thế Roanh dịch)

[4] thuyền hoa: là một dạng thuyền của lầu xanh, chở kỹ nữ trên sông, lênh đênh dọc các bến sông để chào mời, quyến rũ khách thập phương.

[5] tinh kỳ: cờ hiệu.

[6] quân thần chi lễ: lễ nghi quân thần.

[7] lệ chí: nốt ruồi

[8] Khanh tương đại phu (卿相大夫) : quan viên trong triều.

[9] Chân ngã (真我之意): một người có bản tính mạnh mẽ, một sự tồn tại chân thật, không phải hư ảo, sẽ không lệ thuộc bất kỳ ai, chỉ là chính mình.

Advertisements

5 responses

  1. Ta yêu nàng nao-chan @@ Ta mải nghía cái câu thơ kia mà quên mất mấy cái còn lại T.T Đã thế lại còn vừa gật gù vừa làm chứ = =

    Từ giờ ta “lười” được rồi he he :”> >:)

    14/05/2011 lúc 18:57

  2. Nàng, ta cũng ngắc ngứ a +”+
    Mấy cái chỗ nàng chém a chém, đập a đập á, ta suýt nữa cũng phải chém cây chém cỏ rồi *hãn*…., ta phải lôi bản raw cộng với 1 đống từ điển ra ngồi rị mọ….*vật vưỡng….*, ta 1 chữ TQ bẻ đôi rồi bẻ đôi nữa cũng ko bít nên đành xuất….từ điển chiêu + anh QT nhà ta, nên, cũng đỡ đó chứ *tự sướng 1 chút nào ^^*
    Mà ta cũng thêm mấy chú thích nữa a, trong quá trình kiếm mấy cái sự tích đó sẵn tiện thấy hay quá nên ta ngồi….đọc 1 lèo chả bít trời trăng gì cả *chậc, chậc….*, kết luận là ta ôm về máy 1 đống tư liệu liên quan đến mấy chú thích trong chương này a >_<, ta thật muốn đăng tất cả lên luôn a * hãn hãn….*, nhưng may mà ta kìm nén bản thân lại kịp, ko thôi cái chương này chắc phải đổi tên lại thành chương hỗn hợp òi =.=
    Còn nữa, cái bài thơ ở đầu chương đó a, ta thật là muốn xuất keyboard thành thơ a, nhưng mà trình độ thơ thẩn của ta thuộc loại lùi dần đều _”_, nên chỉ đành ngậm ngùi mà dịch nghĩa thui a, ta cũng mún dịch thành thơ lắm a *hic…*

    14/05/2011 lúc 19:13

    • Nàng ơi nàng cứ xuất keyboard thành thơ đi @@ Cần thì để phần dưới chú thích (dịch thơ) đó @@

      Ta hôm qua ngồi trên lớp với tình trạng “thăng hoa” (chú ý là thăng hoa chứ không phải thăng thiên nhé = = đấy là kết quả của việc “lỡ tay” thức đến 5h sáng chơi game = =) -> Ngồi edit không hiểu cái gì với cái gì luôn T.T Mấy bài thơ lúc đầu ta quên không search = TV, đi search trên baidu T.T Đến chết luôn. May là sau đó con bạn ngồi cạnh nhìn thấy nó đập cho một phát nói thơ TQ sao không search xem có bản dịch TV ko T.T Chứ không thì còn kinh hồn nữa T.T

      Ta search được cái Kim Lăng thành với sông Tần Hoài nhưng mà là… search trên baidu = = Nên ta quyết định… lơ nó đi luôn :”> May là nàng đã search ra và viết ngắn gọn súc tích vậy T.T

      Phần tên anh Khanh… Lúc đầu viết cũng từa tựa thế, xong không hiểu sao mắt kèm nhèm làm lại thành sai T.T

      Cả đêm qua + sáng nay ngồi làm 1/2 Prince cho đứa bạn đọc = = Giờ nhìn đâu cũng toàn võng du võng du = = (được cái nó là hiện đại nên edit đỡ mệt hơn, không có xài mấy cái từ cổ = =)Ta đang nghỉ ngơi lấy sức để quay lại với danmei đây T.T

      PS: Nàng xem cái bên mục lục THTC chưa? Ta update phần quyển thượng rồi *khóc* Nhìn mà thấy nản quá T.T

      14/05/2011 lúc 19:26

  3. Hôm qua lên beta chương này nhìn nàng bung cái mục lục ra làm ta thiếu nữa tăng huyết áp rồi _’_ , ta tỉnh táo nhìn lại thì, mới chỉ là mục lục của quyển thượng a *hãn hãn….*, rồi lại nhìn nhìn xuống phía dưới, oa oa….ta ngất, còn cả mấy quyển nữa a *ngất*
    Nàng, con đường của chúng ta phía trước sao ta nhìn nó mờ mờ thía kia *khóc ròng*, nhưng vì tình yêu với Khanh Khanh, cố (lết) lên nào *lên giây cót* *vặn dây thiều*
    Ta đi làm 2 chương nàng mới quăng lên đây *lên sức lên gân nào….hự hự….*

    15/05/2011 lúc 16:28

    • Cố lên nàng… Chúng ta lết được 1/5 của quyển thượng rồi T.T Tính ra là 1/5 của 1/8… *đi tự tử đây*

      Ta có mục lục của quyển trung và quyển hạ rồi, nhưng mà ta nghĩ tung lên luôn lúc đấy thì khéo có người bỏ ta mà đi mất T.T Vậy nên kiềm chế a = =” Đến bao giờ ta mới được nhìn thấy dòng “Toàn văn hoàn” đây…

      PS: Ta (đã từng và đã quên) phát hiện ra kinh thành của Thương Hoàn là Liên kinh nha @@ Hợp với hồng liên ấn ký của Khanh Khanh quá ;x~~~

      15/05/2011 lúc 16:56

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s